fbpx

CEO Starbucks Hàn Quốc Mất Chức Vì Một Chiếc Bình Giữ Nhiệt

CEO Mất Chức Vì Một Chiếc Bình Giữ Nhiệt: Ba Cuốn Sách Giải Thích Một Cuộc Khủng Hoảng Triệu Đô

Một chiếc bình giữ nhiệt giá vài chục đô. Một khẩu hiệu quảng cáo được AI hỗ trợ đề xuất. Một chiến dịch marketing tưởng như bình thường. Và kết quả là CEO Starbucks Hàn Quốc mất chức, chiến dịch bị hủy bỏ, sản phẩm bị thu hồi, hơn 2.000 cửa hàng trên toàn quốc phải đóng cửa sớm để đào tạo lại về lịch sử và văn hóa.

Nếu chỉ nhìn vào kết quả, nhiều người sẽ nghĩ đây là một câu chuyện khó tin. Nhưng điều khó tin hơn là mọi thứ bắt đầu từ một ý tưởng mà ở thời điểm được phê duyệt, gần như không ai trong nội bộ Starbucks cho rằng nó nguy hiểm.

Toàn cảnh cuộc khủng hoảng thương hiệu của Starbucks Hàn Quốc

Starbucks Hàn Quốc

Starbucks Hàn Quốc tung ra một mẫu bình giữ nhiệt bằng kim loại có thiết kế mô phỏng vỏ đạn xe tăng. Đi kèm là khẩu hiệu có âm thanh “Tak”, được cho là do công cụ AI hỗ trợ đề xuất. Dưới góc độ marketing thuần túy, đây là một ý tưởng khá dễ hiểu: thiết kế mạnh mẽ, khác biệt, dễ thu hút sự chú ý và có khả năng kích thích doanh số.

Sai lầm nằm ở điều mà đội ngũ thực hiện không nhìn thấy.

Chiến dịch được tung ra vào ngày 18/5, ngày tưởng niệm Phong trào Dân chủ Gwangju năm 1980. Đối với nhiều người Hàn Quốc, đây không đơn thuần là một dấu mốc lịch sử. Đó là ký ức về một giai đoạn đau thương khi người dân xuống đường đòi dân chủ, quân đội được điều động để trấn áp và xe tăng xuất hiện trên đường phố.

Cho đến hôm nay, ký ức ấy vẫn còn nguyên sức nặng trong đời sống xã hội Hàn Quốc.

Vài rồi đúng vào ngày đó, một thương hiệu toàn cầu lại tung ra sản phẩm mang hình ảnh gợi liên tưởng đến đạn dược và xe tăng. Mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn khi nhiều người cho rằng âm thanh “Tak” trong khẩu hiệu quảng cáo vô tình gợi nhớ đến một câu nói nổi tiếng liên quan đến vụ tra tấn sinh viên gây chấn động Hàn Quốc năm 1987.

Làn sóng tẩy chay và hậu quả nghiêm trọng

Công đoàn công chức Hàn Quốc tham gia tẩy chay Starbucks vì sự kiện "Tank  Day"

Phản ứng của công chúng đến gần như ngay lập tức. Khách hàng yêu cầu Starbucks xin lỗi. Người dùng xóa ứng dụng. Nhiều người tuyên bố hủy thẻ thành viên. Các diễn đàn và mạng xã hội ngập tràn những lời chỉ trích về sự thiếu nhạy cảm với lịch sử dân tộc.

Khủng hoảng leo thang nhanh đến mức tập đoàn mẹ Shinsegae phải vào cuộc. CEO Starbucks Hàn Quốc bị thay thế, chiến dịch bị hủy bỏ, sản phẩm bị thu hồi và hơn 2.000 cửa hàng trên toàn quốc phải đóng cửa sớm để tham gia các chương trình đào tạo nội bộ.

Điều đáng suy ngẫm là Starbucks không bán cà phê dở hơn ngày hôm trước. Không lừa đảo khách hàng. Không vi phạm an toàn thực phẩm. Sản phẩm cốt lõi gần như không thay đổi. Thế nhưng niềm tin của khách hàng lại thay đổi rất nhanh.

Và chính ở điểm này, ba cuốn sách tưởng như hoàn toàn khác nhau lại gặp nhau.

1. Linh Hồn Của Tiền: Thứ Starbucks đánh mất không phải doanh thu

Linh hồn của tiền

Khi nhìn vào một cuộc khủng hoảng như thế này, phản ứng đầu tiên của nhiều doanh nghiệp là tính toán thiệt hại. Doanh thu giảm bao nhiêu? Chi phí xử lý khủng hoảng là bao nhiêu? Bao nhiêu sản phẩm phải thu hồi?

Nhưng Lynne Twist trong Linh Hồn Của Tiền lại khiến chúng ta nhìn theo hướng khác. Bà cho rằng những thứ giá trị nhất thường không thể hiện đầy đủ trên báo cáo tài chính.

Một khách hàng mất thiện cảm hiếm khi gửi email thông báo rằng họ sẽ không quay lại. Một người tiêu dùng mất niềm tin thường không xuất hiện trong bất kỳ bảng thống kê nào. Họ chỉ âm thầm rời đi.

Đó là lý do khoản lỗ lớn nhất của Starbucks không nằm ở số bình giữ nhiệt bị thu hồi hay doanh thu ngắn hạn bị ảnh hưởng. Khoản lỗ lớn nhất nằm ở sự rạn nứt của mối quan hệ mà thương hiệu đã mất nhiều năm xây dựng với khách hàng.

Và đó cũng là điều Linh Hồn Của Tiền liên tục nhắc nhở người đọc: tiền chỉ là kết quả. Phía sau tiền luôn là niềm tin, các mối quan hệ và giá trị mà chúng ta tạo ra cho người khác.

2. Hệ Thống Bán Hàng Đỉnh Cao: Khách hàng không phản ứng với chiếc bình, họ phản ứng với ý nghĩa của nó

Hệ thốn bán hàng đỉnh cao

Nhưng nếu niềm tin là thứ bị tổn thương, câu hỏi tiếp theo là: tại sao chỉ một chiếc bình giữ nhiệt lại có thể làm lung lay niềm tin đến mức đó?

Mo Bunnell đưa ra câu trả lời rất rõ trong Hệ Thống Bán Hàng Đỉnh Cao. Khách hàng không ra quyết định bằng lý trí trước. Họ ra quyết định bằng cảm xúc trước. Sau đó mới dùng lý trí để giải thích.

Nhìn dưới góc độ đó, công chúng Hàn Quốc không phản ứng với một sản phẩm kim loại. Họ phản ứng với ý nghĩa mà sản phẩm đó gợi ra.

  • – Chiếc bình không còn là chiếc bình. Nó trở thành biểu tượng của sự thiếu thấu hiểu.
  • – Âm thanh quảng cáo không còn là hiệu ứng âm thanh. Nó trở thành biểu tượng của sự vô cảm.

Đó là lý do Starbucks không mất khách hàng vì chất lượng cà phê giảm sút. Họ mất khách hàng vì cảm giác mà sự kiện này tạo ra.

Mo Bunnell cho rằng nền tảng của mọi mối quan hệ kinh doanh bền vững là niềm tin. Khách hàng tiếp tục mua hàng không chỉ vì sản phẩm tốt mà vì họ cảm thấy được tôn trọng, được lắng nghe và được thấu hiểu. Khi cảm giác đó biến mất, mọi lợi thế khác đều trở nên yếu đi rất nhanh.

3. Siêu Cò: Starbucks không thiếu dữ liệu, họ thiếu một góc nhìn

Siêu cò

Đến đây lại xuất hiện một câu hỏi khác. Làm sao một chiến dịch như vậy có thể đi qua nhiều tầng phê duyệt? Có đội marketing. Có quản lý cấp trung. Có lãnh đạo cấp cao. Có dữ liệu. Có AI. Có quy trình kiểm duyệt. Vậy tại sao không ai nhìn thấy rủi ro?

Judy Robinett trong Siêu Cò có lẽ sẽ trả lời rằng vấn đề không nằm ở chuyên môn. Vấn đề nằm ở vốn xã hội.

Nhiều người hiểu networking là tìm khách hàng hoặc mở rộng cơ hội kinh doanh. Nhưng Judy Robinett nhìn sâu hơn thế. Vốn xã hội là khả năng tiếp cận những kiến thức, góc nhìn và trải nghiệm mà bản thân chúng ta không sở hữu.

Starbucks có thể có những chuyên gia marketing xuất sắc. Nhưng họ có thể đã thiếu một người hiểu sâu về lịch sử Gwangju. Thiếu một người hiểu mức độ nhạy cảm của biểu tượng xe tăng trong ngày 18/5. Thiếu một người đủ trải nghiệm xã hội để nói: “Dừng lại. Ý tưởng này rất nguy hiểm.”

Đôi khi thứ cứu doanh nghiệp khỏi một cuộc khủng hoảng không phải là công nghệ tốt hơn. Mà là một góc nhìn mà cả hệ thống đang thiếu. Và đó chính là giá trị lớn nhất của vốn xã hội.

Bài học đắt giá về quản trị rủi ro doanh nghiệp

Cuối cùng, Starbucks không thất bại vì một chiếc bình giữ nhiệt. Họ thất bại vì đánh giá thấp ba thứ vô hình nhất trong kinh doanh: Niềm tin, Cảm xúc, và Những góc nhìn mà mình không sở hữu.

Đó cũng là nơi Linh Hồn Của Tiền, Hệ Thống Bán Hàng Đỉnh CaoSiêu Cò gặp nhau. Cả ba cuốn sách đều nhắc chúng ta một điều rất đơn giản: doanh nghiệp có thể sở hữu tiền bạc, công nghệ và dữ liệu, nhưng thứ quyết định sự tồn tại lâu dài vẫn luôn là con người.

 

Theo Nghệ thuật kinh doanh và tiếp thị 

Các viết cùng chủ đề